|
Ba
mươi năm!
Ba
mươi mùa xuân! Còn bở ngở.
Cuộc sống này vẫn còn ngỡ như
mơ.
Và
cái nhớ cứ hiện về trong giấc mộng:
Cái
lặng người khi Phước Long thất thủ ,
Trong trận đánh "bắt đầu cho
một kết thúc".*
Sài
Gòn ngơ ngác!
Ngóng tìm người trong toán
lính trở về,
Niềm hy vọng tắt dần theo đông
lạnh.
Em
mất người theo cơn gió cuối đông.
Để
ngày xuân mang lời chúc ngập ngừng.
Trận Long Khánh!
Niềm hy vọng như ngọn đèn vụt sáng
Trước khi tàn, cố vươn chói với đời.
Làn
sóng sôn xao!
Sài
Gòn chợt tỉnh!
Em
mất người trong cơn nắng cuối xuân.
Để
ngày xuân tan dần không do dự.
Nắng tháng tư!
Nắng đầu hạ xoáy cơn gió lộng,
Trận Phan Rang!
Trận níu kéo của những người bất khuất,
Em
mất người, theo nắng chói tháng tư.
Nắng gay gắt đốt lưng đoàn di tản về Nam.
Nắng tháng tư!
Nắng đầu hạ mang cơn xáo động,
Dòng người Việt, cơn hoảng hốt,
rời quê.
Bỏ
sau lưng tiếng khóc không thành lời.
Bỏ
sau lưng làng quê đang chìm xuống...
Quay ngóng tìm lần cuối ánh
mắt người,
Người bỏ em? Hay em đã bỏ
người?
Nắng tháng tư!
Nắng mùa hè!
Tắt
ngúm!
Võ
Thị Điềm Đạm
|