|
Thoa quơ tay vô hộc bàn,
cử chỉ vô tình, trước khi đẩy cái cặp da nâu sâu vô. Mấy cành
hoa ngà ngà trắng rơi xuống đất, vài cánh hoa dài, mảnh mai,
tách rời khỏi búp hoa. Cuối lượm, hương hoa ngọt dịu,nhìn quanh,
lớp còn vắng, chỉ có vài người bạn trai ở dãy bàn cuối. Nhìn ra
cửa sổ, Thoa có cảm tưởng như ánh mắt ai lẩn trong đám bạn, như
đang theo dỏi. Không hiểu sao Thoa lại nghĩ ba búp hoa đó là của
mình, Thoa bối rối mở cặp, bỏ mấy cành hoa thơm vô ngăn nhỏ nằm
kín trong cùng cái cặp. Nhỏ Minh Hoàng vừa tới, hai đứa kéo
nhau ra hàng lang, nhập với mấy người bạn cùng lớp đang tán dóc
chờ chuông reng. Lòng Thoa lâng lâng vô định, không như thường
ngày.
Mấy tuần nay, sáng nào
Thoa cũng quơ tay tìm kiếm, vài cánh hoa trắng thơm, ánh mắt ai
theo dõi lẩn trong đám bạn cùng lớp, mặt Thoa nóng bất chợt.
Thoa không dám kể cho nhỏ Minh Hoàng nghe, không dám kể cho Thi.
Những cánh hoa chưa kịp khô nằm lẫn lộn trong những cánh hoa
đang khô dần và đã khô, đổi sang màu nâu nhạt, nâu đậm. Hương
thơm ngọt dịu thoang thoảng mỗi lần Thoa mở ngăn kéo trong
cùng. Ngăn này, Thoa cất giữ cả trăm mảnh giấy nho nhỏ xé từ
quyển tập, vo tròn, của bạn bè viết cho nhau, quăng cho nhau
trong giờ việt văn của thày Triết, giờ anh văn của thày Tâm, giờ
pháp văn của cô Chung...Lời đùa cợt chọc nhau, chọc thày cô, nói
xấu con trai trong lớp, chia sẻ những ý tưởng chợt nẩy
ra....được viết trên mảnh giấy xé phía sau quyển vở, thích thú
vì đã làm những chuyện dấu diếm sau lưng thày cô. Thỉnh thoảng
Thoa lôi mấy tờ giấy vụng nhỏ nhăn nhíu đó ra đọc, cười một
mình. Và bây giờ hương hoa trắng ngà làm Thoa thơ thẩn.
Tối nay mấy người bạn trai
lớp Thoa nấu chè, rủ mấy cô bạn gái lại nhà Trí, ca hát, tán
dóc. Lớp 10 B1 là hổn hợp của hai lớp 9A 1 (chỉ toàn nữ sinh) và
9A 2 (chỉ toàn nam sinh). Một số bạn trai, bạn gái trong lớp 10
B1đã quen biết nhau từ năm ngoái qua những sinh hoạt của nhóm
Nhiếp Ảnh, nhóm Nghiên Cứu Sử Địa do thầy cô hướng dẫn sau giờ
học, nên dễ dàng thân nhau hơn khi được xếp học chung lớp. Vì là
ban B nên có chỉ mười nữ sinh và mấy anh chàng lớp này tự cho là
mình có phước, nay mời mấy cô ăn chè, mai mời mấy cô khoai mì
chấm đường, mốt mời các cô bắp luộc.... Trong khu vườn nhỏ bên
hông nhà Trí, cả bọn chừng mươi đứa, ngồi trên chiếc chiếu,
quanh nồi chè chuối thơm mùi nước cốt dừa, má Trí vừa đặt xuống.
Anh chàng Thông, tay văn nghệ, lúc nào cũng kè kè cây đàn gitar,
bắt đầu bài hát....ØVườn
rau, vườn rau xanh ngắt một mầu. Có đàn, có đàn gà con nương náu
...thế là các cô phụ theo....Mẹ quê, mẹ quê vất vất vả
trăm chiều. Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu.... Tiếng
cười, tiếng hát, tiếng chuyện trò, tiếng dành nhau vét lớp bột
báng hơi cháy dưới đáy nồi...vang dội trong đêm càng lúc càng
yên tỉnh. Thoa hít hít, mùi thơm quen thuộc, mùi thơm từ những
cành hoa trắng ngà ngà trong cặp táp. Nhìn quanh vườn, dưới gốc
cây không xa chổ Thoa ngồi, vài cánh hoa trắng nằm rãi rác trên
nền đất. Cây khá cao, lá xanh dài trông như lá xoài, từng búp
hoa trắng ẩn hiện trong tàn lá. Thoa đi lại, lượm những cánh hoa
nằm trên mặt đất, hít mạnh. Thông nhanh ý, không biết vô tình
hay cố ý, cất giọng hát: Ø...
ØNgọc Lan giòng suối tơ vương
mắt thu hồ dịu ánh vàng. Ngọc Lan nhành liễu nghiêng nghiêng tà
mấy cánh phong nắng thơm ngoài song. Thoa bối rối, lén bỏ
rơi mấy cánh hoa, lẳng lặng trở về chổ ngồi. Trí từ trong nhà
bước ra, tay bưng bình trà nóng, đứng lại giây lát khi nghe
Thông hát tiếp... Ngọc Lan trầm ngát thu hương. Bờ xanh bóng
dương phút giây chìm sương...Thoa cúi mặt, ánh mắt ai sau
gáy. Bài hát buồn buồn, lời Thông thiết tha, hương hoa ngọt
ngào, cả bọn lặng yên. Mỗi người một tâm tư riêng, chớm biết
rung động vì lời ca, vì giọng hát, vì hương thơm , vì lời nói
đùa có ý chỉ người trong cuộc mới hiểu, vì ánh mắt ai nhìn
nhanh....
Những lần cả bọn đi chơi
xa, vô tình? cố ý? Trí nhận trách nhiệm lại đón Thoa trên chiếc
xe Honda màu xanh lá cây đậm, đưa Thoa về, cả hai không nói với
nhau một lời. Gương mặt vô tình vờn nhẹ gáy Trí làm mặt Thoa
nóng bừng, vội vả xoay qua cười đùa với các bạn ở những xe
khác. Tay vịn yên xe, sợ đụng người Trí. Lòng thì vui rộn rả,
miệng thì câm như hến. Ngăn nhỏ trong cái cặp da nâu đầy nhóc
những cánh hoa ngọc lan khô quéo lại nhưng hương thơm vẫn còn
nếu Thoa hít mạnh, tìm kiếm. Ánh mắt ở dẩy bàn gần cuối lớp bám
gáy Thoa làm Thoa nóng mặt, bối rối, không dám quay lại cười đùa
với mấy nhỏ bạn ở phía sau như thường nữa.
Hè năm đó, Thoa vào thăm
Ba đang làm việc ở Sài Gòn. Ba Má quyết định bán nhà, cả gia
đình dọn vô Sài Gòn. Đến chừng xe hàng chở đồ đạc vô căn nhà ba
đang ở trọ, Thoa mới bật ngữa. Xa bạn bè không một lời từ biệt.
Thảm hơn nữa là Má dọn không hết sách vở của chị em Thoa, lý do:
nhiều quá Má không khan hết một mình. Chiếc cặp da nâu với những
cánh hoa ngọc lan khô, những mảnh giấy vụn...không biết về tay
ai.
Vui với bạn mới, trường
mới, Thoa chỉ còn liên lạc thư từ với một vài người bạn gái thân
nhất. Ánh mắt sau gáy, ánh mắt ngoài cửa sổ, hương ngọc lan
thoang thoảng...mất dần trong tâm trí Thoa. Một năm sau, sắp thi
tú tài một, Trí bất ngờ ghé nhà thăm Thoa ở Sài Gòn trong bộ
quần áo rằn ri, tay cầm mũ nỉ đỏ, vai đeo hai dấu chữ V trắng.
Thoa không còn bối rối trong ánh mắt Trí tìm kiếm nữa, Thoa cười
nói tự nhiên như với người bạn gái lâu ngày không gặp. Lần thứ
hai Trí đến, Thoa không có nhà, Thoa đi chơi với những người bạn
cùng lớp, đãi nhau chầu kem sau khi coi bảng kết quả thi. Thoa
không bận tâm vì sao lâu quá Trí không đến thăm nữa.
Năm sau, tình cờ nghe mấy
người bạn kể: Trí mất trong một trận đánh ở miền Trung, gần một
năm rồi. Thoa ngẩn ngơ, thầm nghĩ: "Cách đây gần một năm, tức
là sau khi đến nhà thăm mình lần thứ hai mà không có mình ở
nhà." . Ánh mắt Trí buồn buồn tìm kiếm mắt Thoa trong buổi
trưa lần đầu tiên Trí thăm Thoa ở Sài Gòn thỉnh thoảng đến với
Thoa trong giấc mơ, lúc ẩn lúc hiện, pha lẩn chút ân hận nho nhỏ
cho sự thay lòng của mình, chút áy náy vì sự thờ ơ với người bạn
đã lặn lội hai trăm cây số tìm thăm mình.
* * *
Một đêm đã khá khuya, Ba
chở Thoa từ Gia Định về, dọc đường Phan Đình Phùng, Thoa nhận ra
được hương ngọc lan từ mấy biệt thự kín cổng cao tường. Hương
ngọc lan quyến rủ Thoa, Thoa rủ Phước, nhỏ bạn thân thỉnh thoảng
chạy xe khúc đường gần Đakao để hít mạnh hương thơm ngào ngạt
trong đêm thanh vắng. Hương thơm hoa ngọc lan mời gọi Thoa. Nhỏ
Phước chọc:
- Hương ngọc lan gọi mi
từ mối tình "hình như là tình yêu".
- Ta nghĩ không phải
vậy. Hương ngọc lan không gợi cho ta một tí nào vể anh chàng
Trí. Ta mê hương ngọc lan vì cái ma quái của đêm thanh vắng
được quyện với hương thơm, cái hư ảo của hương hoa. Ta không
hiểu tại sao. Ước chi nhà ta có vườn, ta sẽ trồng một cây ngọc
lan. Tối nằm võng dưới gốc cây, liêu trai há.
- Rồi chàng hiện ra từ
búp hoa trắng ngần?
- Cái này là ngược đời.
Đáng lý phải là chàng nằm võng mơ màng, nàng hiện ra từ cánh hoa
mảnh mai, khoát bộ áo lụa trắng, lả lơi quì bên võng, mái tóc
dài thơm ngát hương hoa, thả phủ gương mặt chàng mê đắm...nàng
cúi xuống ...
- Eo ơi! mi tưởng tượng
làm ta lạnh xương sống, về Thoa ơi!
Yêu Thoa, Thành bắt chước
yêu luôn hương hoa ngọc lan. Lần nào Thành về phép, Thành cũng
chở Thoa một vòng dọc Phan Thanh Giản buổi tối khuya hay những
đêm tạnh mưa, vòng trở lại đường Phan Đình Phùng, về nhà. Hai
con đường này có nhiều biệt thự trồng hoa ngọc lan, những cây
ngọc lan cao già phủ một góc vườn. Thành chạy xe chầm chậm, Thoa
ngồi hai bên, gát cằm trên vai Thành, tay để hờ trên đùi Thành,
tay ôm ngang ngực Thành, hát nho nhỏ, hít mạnh hương ngọc lan từ
những biệt thự dọc hai bên đường. Không biết Thành yêu hương hoa
hay thích được môi Thoa vờn nhẹ bên mang tai, hít hương hoa, hít
luôn mùi mồ hôi từ cổ áo Thành. Cả hai. Mùa mưa năm ấy, Thành
về phép, làm quà cho Thoa bằng một túi nilon lớn, hoa ngọc lan
trắng ngà ngà. Mừng rở, Thoa hỏi:
- Anh ăn cắp hoa nhà
người ta hả?
- Ờ
- Ăn cắp mà còn thủ theo
bịch nilon nữa. Tường cao làm sao anh leo?
- Anh
lấy đại liên xả cho vài phát là hoa rụng đầy sân.
-
Xạo!
-
Không cám ơn mà còn mắng xạo nữa.
-
Người ta mắng xạo là may đó, người ta mét thiếu tá Vinh là bị
bơm 100 cái luôn. Bây giờ cám ơn chịu không?
- Cám
ơn xuông?
-
Người ta nói "nhớ ai quá!" nữa đó, chịu không?
- Nói
lần nữa đi!
Những
cánh hoa trắng ngà khô dần, đổi sang màu nâu . Cánh hoa cong
queo, nằm bấu víu nhau trong cái rổ nhỏ Thoa để trên tủ áo.
Hương thơm dịu vẫn còn bám đâu đó mỗi lần Thoa hít hít tìm kiếm.
Thoa thêu một cái túi nhỏ bằng bàn tay, màu xanh nhạt, những
vòng viền nhỏ, tỉ mỉ cũng màu xanh, gom hết những cánh hoa khô
nâu vô túi vải. Thoa thêu hai cái hoa mai vàng tươi trên hai
mảnh vải nhỏ, để lẩn vào túi hoa khô. Thoa để túi hoa khô, còn
mang mùi thơm dìu dịu không phai theo năm tháng, cộm cộm hai
bông mai vàng trong hộc tủ áo. Từ đó, lần nào Thành về, Thoa
cũng lục tìm túi hoa khô, đưa Thành ngửi để chắc là hương thơm
vẫn còn vì Thoa tin là mùi thơm còn là do đầu Thoa đã bị mùi hoa
nhiểm. Thành chọc:
- Mai
mốt anh lên đại úy thì làm sao em bỏ thêm một bông mai nữa?
- Em
tháo đường viền ra rồi viền lại. Mà anh đừng thèm lên đại úy
nghen, mắc công em tháo tới tháo lui lắm.
- Khờ
chưa! Người ta cầu cho người yêu lên chức, còn em thì biểu
đừng.
Tin mất
Thành, Thoa ngây người, không khóc được. Lẳng lặng lên gát, lục
tìm túi vải hoa khô, Thoa nắm chặc túi hoa khô, ngồi bó gối trên
giường, đầu óc trống không, ngã người ngủ trong mệt mõi, câm
nín. Từ đó, tính Thoa thay đổi hẳn, dịu dàng, nhỏ nhẹ, lười
không muốn đối chác lém lỉnh với những lời tán tỉnh. Những đêm
mưa vừa tạnh, Thoa một mình trên chiếc PC, chạy dọc Phan Thanh
Giản, vòng ngược Phan Đình Phùng, tìm kiếm hương ngọc lan thơm
dịu trong những đêm Sài Gòn còn đang bở ngở vì phải khoát lên
mình một cái tên mới lạ, hịch hởm. Túi hoa khô còn nằm trong tủ
áo, còn được Thoa mang ra nắm chặc như tìm thêm nghị lực những
lúc Thoa tưởng mình bỏ cuộc, buông thả. Cho đến khi Thoa ra đi.
Khi
nghe được tin chị từ Canada báo tin sắp lấy chồng, Thảo, em Thoa
viết thư hỏi: "Em sẽ làm gì với cái túi hoa ngọc lan khô em còn
giữ cho chị trong tủ áo?" Thoa trả lời: "Em đốt thành tro than.
Hôm nào rảnh, em đem ra sông Sài Gòn, thả cho tro than theo dòng
nước trở về với biển cả, về quê anh Thành, Phan Thiết."
* * *
Ra
trường, không nhận nhiệm sở, Thoa theo người chị chạy mối thuốc
tây. Sau khi lo cho cậu em trai đang trốn nghĩa vụ vượt biên
thoát, nhiều bạn bè tìm đến Thoa để liên lạc. Thoa bắt đầu dẩn
mối vượt biên để có khả năng đưa các em ra đi từ từ. Do mối mai,
Thoa quen chị Ngọc Lan đã 32 tuổi, chưa từng có người yêu. Chị
bỏ làm, đeo đuổi vượt biên bốn lần, hai lần bị bắt. Thoa và chị
Ngọc Lan thân nhau nhanh chóng. Chị Ngọc Lan có nước da ngâm
ngâm, đôi mắt đẹp, nụ cười hiền lành như tính chị, thế mà chưa
có ai đeo đuổi, chưa biết yêu. Bản tính nhút nhát, không giao
thiệp, đến tuổi này chưa được ai hôn, chưa từng hôn ai, chưa nhớ
ai lịm người muốn khóc. Chị mê nghe Thoa kể chuyện Thoa ngày xưa
nghịch ngợm với bạn bè, chuyện ăn diện ăn hàng, nhất là chuyện
tình của Thoa với Thành. Có những đêm Thoa ngủ lại nhà chị ở khu
Bàn Cờ, hai chị em cười rúc rích vì những mẫu đối thoại ngộ
nghỉnh giữa Thoa và Thành, Thoa kể cho chị nghe. Hai chị em khóc
vùi với nhau khi Thoa kể cho chị nghe những săn sóc, chiều
chuộng ngày xưa mỗi lần Thành về phép. Hai chị em lặng thinh
trong đêm khuya sau khi đọc cho nhau nghe những bức thư Thành
viết từ Long Khánh, Định Quán, Biên Hoà, Bình Giả...
Chị
hỏi:
- Cảm
giác hôn lần đầu tiên ra sao vậy Thoa?
- Em
đâu có biết ra sao. Hết hồn, ai mà nhớ. Xấu hổ chết luôn.
Đã ba
năm, Thoa dấu kín nổi đau mất mát lớn nhất trong đời người con
gái cho riêng mình, từ khi nhỏ bạn thân ra đi theo chiến hạm
những ngày cuối tháng tư với gia đình. Đêm khuya vắng lặng một
mình thao thức, để mặc dòng nước mắt rơi ướt gối. Ngày tất bật
tìm miếng sống cho gia đình vừa trở lại từ vùng kinh tế mới.
Bương chải buôn bán, chạy hàng thuốc tây, Thoa quen biết nhiều
chị lớn tuổi chắc chiu từng đồng nuôi chồng đang bị cải tạo.
Những chị chân còn son gót, đôi tay còn mảnh mai, không bao giờ
quen được với cách lối làm ăn đầu bắt tay trao này. Nghe các chị
than thở, oán hờn cảnh chồng bị tù tội, đầy đọa, Thoa chỉ biết
thì thầm với Thành trong đêm tối: "Các chị may mắn, có chồng,
có người yêu để lo lắng, để thương nhớ, để chắc chiu từng ký
đường, từng gói thịt khô, dăm ba gói thuốc lá... . Còn em,
em ước chi em có được cái may mắn, được nằm bờ nằm bụi, chắc
chiu từng đồng để chờ đến ngày thăm nuôi anh. Số phần em hẩm
hiu, không một nơi bám víu."
Nay
quen thân với chị Ngọc Lan, người chị hiền hòa nhu mì, chăm sóc
Thoa như đứa em nhỏ, Thoa như tìm lại được những thân thương đã
lâu lắm rồi Thoa quên mất. Thoa tâm sự, Thoa trút hết nổi đau
mất mát câm nín, Thoa cười với những khờ dại ngày xưa của mình,
khóc với câu thơ nhớ nhung mình làm cho Thành. Thoa kể, chị lắng
nghe, chị hỏi, rồi chị đâm ra mơ ước có được ngưòi yêu là lính.
Chị tâm sự:
- Chị
ước có người yêu là sĩ quan học tập về, dầu có tàn tạ nhưng vẫn
là lính, Thoa há!
Thoa
chọc:
- Nếu
chị thoát được trước em, ráng xoay trở có được một ông bồ "ngụy"
bên đó đi chị. Để dành cho em một ông nghen. Em cũng vậy, nếu
lựa chọn giữa mấy người Bắc 75, ăn hối lộ bạc đống, tuổi đảng
đầy mình với mấy anh học tập trở về thiểu nảo, đạp xích lô
kiếm sống, em chọn mấy anh không chút ngần ngại.
- Bắt
tay ha.
Thoa
thu xếp cho chị Ngọc Lan đi cùng chuyến với cậu em trai của
mình. Hai tháng sau, thư cậu em từ trại tị nạn gởi về báo tin
chị Ngọc Lan mất đột ngột vì cơn bịnh thương hàn. Cùng lúc đó,
mấy chuyến vượt biên bị bể, Thoa không dám về nhà thường nữa.
Nay ở nhà người bạn này, mốt ở nhà người dì kia. Thoa bắt đầu
dùng tên Ngọc Lan mỗi khi giao tiếp tìm mối vượt biên, giới
thiệu người, tìm đường thoát cho chính mình. Chính Thoa cũng
không hiểu tại sao mình dùng cái tên Ngọc Lan mà không là những
tên khác. Có phải "ngọc lan" mời gọi Thoa đi vào cõi đêm mờ
mịt, bám theo đời Thoa, dằn vặt đời Thoa.
Với cái
tên Ngọc Lan, Thoa quen Tánh, sinh viên thất thời như Thoa. Tánh
cùng tuổi với Thoa, cao ráo, sáng sủa, gia đình khá giả vì có
hai người chị đi từ 75, tiếp viện gia đình đầy đủ. Hai người chị
đang lo thủ tục bảo lảnh cả gia đình. Tánh sống tà tà, nay chạy
mối hàng này, mai chạy mối hàng kia, vô tư với cuộc sống, chờ
ngày đi. Thoa quen Tánh để mà quen, để có người đeo đuổi, để
tung tăng đi chơi, níu kéo tuổi trẻ. Ở Tánh, không có những
nũng nịu, không được chiều chuộng, không được chở che, không
mang cảm giác nhỏ bé. Thoa càng cảm thấy thèm khát những săn sóc
kín đáo nhỏ nhặt, những tiếng mắng yêu...vì với Thoa, người
anh, người tình lẫn lộn nhau. Năm năm trước, Thành thường mắng
yêu: "... Thoa khờ, to đầu mà không biết gì hết, có phải em hai
mươi tuổi không?... " Bây giờ, lao đầu vào môi giới buôn bán,
môi giới vượt biên, Thoa tự cảm thấy mình chửng chạc hơn tuổi
đời, già dặn hơn Tánh. Và với cái tên Ngọc Lan, bất trắc cho
từng bước chân, Thoa dứt khoát bỏ Tánh đột ngột, theo chuyến
vượt biên được tổ chức cho cả bốn chị em. Chấm dứt những ngày
lang thang trong Sài Gòn từ từ xa lạ với Thoa. Dứt khoát không
một giọt nước mắt thương tiếc. Ở trại tị nạn, nhận được thư của
Tánh do người chị bên Mỹ chuyển qua, với hàng chữ mở đầu: " Ngọc
Lan thương...." Thoa lắc đầu than thầm: "Níu kéo rồi có ích gì,
Ngọc Lan chỉ là trong hư ảo mà thôi."
* * *
Chuyến
này về Sài Gòn, Thoa và chồng thảo luận với Thảo, người em duy
nhất còn ở lại Việt Nam với ba má, để xây một ngôi nhà nghỉ mát
cho cả gia đình sáu chị em đang ở nước ngoài. Khu vườn ăn trái
khá yên tỉnh nằm ở An Phú, ngoại ô Sài Gòn. Cả gia đình dự trù
xây nhà tự, vừa là nơi trở về thăm Việt Nam của sáu tiểu gia
đình, vừa là nơi dưỡng già cho Ba Má. Sau khi bàn bạc vị trí cất
nhà, vườn tược, cô em hỏi Thoa:
- Chị
muốn em trồng một cây ngọc lan ở sân trước hay sân sau?
Lạnh
lưng. Thoa lắc đầu trong ánh mắt ngạc nhiên của Thảo, cô em muốm
làm vui lòng người chị cả.
Võ Thị Điềm Đạm
vietnamlibrary.net
Ý kiến, Phê bình
xin gửi về:
vothidiemdam@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |