Thượng Đức,một quận
địa đầu tinh Quãng Nam.Thượng Đức và Ðại Lộc có nhiều trái lòn
bon,còn có tên là trái Nam Trân…
Bão Lửa
Trên thảm hoa hồng
Là tình yêu nồng cháy của em
Có con thiêu thân hỏa mù
Háo hức lao mình
Tình nguyện làm tên tử đạo
Trên thảm hoa hồng
Là tình yêu nồng cháy của em
Có con mèo nhỏ
Nhẹ nhàng đến bên anh
Thèm được ve vuốt,
Và tan biến vào anh
Thành một hữu thể duy nhất
Trên thảm hoa hồng
Là tình yêu nồng cháy
Không gian, thời gian ngưng đọng
Nụ hôn biến thành cơn lốc
Đưa ta vào cõi không cùng
Trên thảm hoa hồng
Là tình yêu nồng cháy
Không còn ai
Không còn cả chính em
Không còn cả chính anh
Chỉ còn thảm hoa
Rực thành bão lửa
Lâm kim Loan
Chấm hỏi
Này em lạ kỳ
Qua bao năm quay quắt
Trong cõi hỗn mang này.
Sao em còn có thể...
...hồn nhiên đến thế?
Ta tự vấn,
Ta trầm cảm nặng nề
Hay em loạn vui quá đổi?
Nên vẫn líu lo chim sớm
Mặc bao phù phiếm của đời?
Chừng đâu,
Lòng em cũng đầy ấp ưu tư?
Hồn em chảy lỏng, tiêu
hao, và ráo hoảnh
từ hạn hán tình người?
Thế sao,
Thơ em vẫn thẳm sâu,
Tình em vẫn ứ tràn
ngập lụt ta cùng bá tánh?
Này em ngộ nghỉnh!
Cứ tiếp tục hồn nhiên
Như bài toán không số giải.
Mặc ta với nghìn chấm hỏi
Để em càng đầy trong ta.
?
?
Lâm Kim Loan
Sydney 09/2001
Nói với tôi trong gương
Lúc vui thật vui
Hay khi buồn quá đổi
Tôi hay nói với tôi trong gương
Tôi không gọi Chúa
Vì chưa đủ bao dung
Dù đang tập tành tha thứ
Tôi không kêu Phật
Vì hãy còn cưu mang
Quá nhiều hệ lụy cuộc đời
Tôi nhìn tôi qua gương
Mỉm cười hay bĩu môi
Về tôi!
Về thế sự!
Tôi nhìn tôi qua gương
Giận hờn hay trách móc
Giận mình?
Hay trách ai?
Ánh mắt tôi trong gương
Vỗ về, nhẫn nhục
Và nụ cười khuyên nhủ
Vui sống khoan dung
Đường dài tôi vẫn đi
Tri kỷ tôi đã tìm
Gặp rồi - tôi trong gương
Lâm kim Loan
Nhớ
Chiều nay chở Nhớ lên đồi,
Nửa buông dốc đổ, nửa vời theo mây
Đêm về thao thức chợt hay,
Rằng hay Nhớ vẫn còn đầy trong tim
Nhớ ơi! Nhớ hãy ngủ im,
Cho yêu thương cũ rụng tìm lối xưa
Muộn phiền ơi! Đã đủ chưa???!!
Lâm Kim Loan
Có một ngày đời bỗng…
Có một ngày tôi vào cơn mộng du
Vây quanh là những môi cười tiền sử
Không lọc lừa nghi kỵ
Đời sao bỗng như mơ
Có một ngày tôi làm tên mất trí
Ngu ngơ với những tỏ tình lộ liễu
Không vui buồn thương ghét
Lòng sao nhẹ như tơ
Có một ngày tôi ngủ quên giờ giấc
Trở mình cùng lời chim hót
Không vội vàng hốt hoảng
Đời sao chợt nên thơ
Có một ngày tôi quên cả chính tôi
Rút chân khỏi dòng đời nhảy múa
Hồn nhiên như dã thú
Đời sao bỗng như thơ
Có một ngày trả hết nợ áo cơm
Hồn thanh thản rong chơi đời du mục
Có một ngày - tôi tin
Có một ngày đời bỗng....
Lâm kim Loan
Bốn mùa và em
Ta vui từ em,
Hương Xuân ngào ngạt
Hoa lá giao tình
một sớm mai sang.
Ta thấy từ em,
Rực rở hè vàng
Tóc rối bay bay
nuối ngày Hạ
cuối.
Ta nghe từ em,
Tí tách mưa Thu
Lá đời em
vàng từng cánh rụng.
Ta lắng từ em,
Đông tàn đêm tịch
Mắt nhung lạc màu biển đêm.
Và nụ cười méo lệch của tên hề,
đóng không tròn
vai
trong màn bi
kịch.
Bốn mùa đỏ tóc vàng tay,
Còn lại giọt tình nào
Mót từ trái tim khô héo!
Ta nhận từ em,
giọt lệ rơi cuối
đời
nhỏ xuống buồn
thân phận.
Cám ơn em, những lần mưa nắng
Ngập tình ta và
soi sáng lòng nhau.
Lâm Kim Loan
( Tháng Năm,
2007)
Hội ngộ
( Kỷ niệm buổi họp mặt tháng Tư
2007)
Hơn nửa đời không gặp
Bể dâu giờ ra sao?
Đàn chim buồn tản xứ
Lạc loài tận phương nao?
Hơn nửa đời chưa gặp
Nôn nức buổi tương phùng
Nhìn nhau mà luyến nhớ
Thuở đời còn mông lung
Hơn nửa đời mới gặp
Vết thời gian đậm màu
Mắt nhìn còn ngờ ngợ
Tình đã đầy trong nhau
Hơn nửa đời được gặp
Kể nghe chuyện vắn dài
Mầy, tao vang góc phố,
Tao, mầy ai nhớ ai?
Chim lạc tìm tổ ấm
Ta lạc ta tìm nhau
Lòng vui ngày hội lớn
Tình thân ôi ngọt ngào.
Lâm kim Loan
( Viết trong niềm vui của khóa Y 1969
)
Ta Chờ Tình Em
Ta đã hẹn em từ bao thế kỷ,
Mà thời gian sao lại qúa thờ ơ.
Ðể ước mơ biến thành ngàn nỗi nhớ,
Muôn trăng sao lưư luyến mộng ban đầu.
Thủa sơ khai em là loài dị thảo,
Trong vườn xưa nắng lụa tỏa hoa vàng.
Anh là bướm tìm em trong nỗi nhớ,
Hoa Nguyệt Anh của giấc mộng thiên đường.
Chờ em từ thủa sinh khai,
Thân ta phiêu lãng, một đời tìm em.
Tìm em trong mộng công thành,
Trong ngày kinh sử, trong ngày ly hương.
Gọi em từ Phú-Sĩ Sơn,
Ngóng em từ chốn kinh kỳ Ba-Lê.
Năm châu, bốn bể hoang vu,
Giữa lòng quê Mẹ, ta về đợi em.
Ðợi em trong tiếng kinh cầu,
Trong vòng tay mẹ, trong tình quê Cha.
Em như một đóa sen trầm,
Nở trong tay Mẹ, hương chờ tình ai.
Trầm hương khai mở hồn ta,
Trong dung nhan ấy, ta lòng ngất say.
Diễm kiều như nụ Trà Mi,
Nồng nàn hồng, cúc; đậm đà hương cau.
Em là giấc mộng ngàn hoa,
Bướm dang cánh đậu, hoa còn thờ ơ.
Xin hoa cho bướm trao lời,
Cho hoa kết mật, cho tình nên duyên.
Hẹn xưa, nay gửi cho Người,
Dẫu mai thăm thẳm xa vời,
Nhớ phương trời ấy, ta chờ tình em.
Thái Sơn NDT
CÓ NHỮNG MÙA
XUÂN
Có những mùa Xuân đã qua đi,
Cành Mai, pháo đỏ, ruợu nâng ly,
Những niềm háo hức ngây thơ ấy,
Tìm lại thời gian...đuợc những gì ??
Có những mùa Xuân tuổi học trò,
Sách đèn, thi-cử ... ngợp