Trang chính
Kỹ thuật
Môi trường
Sinh học
Sức khỏe
Vi tính
Vũ trụ
Đời sống
Đố vui để học
Thời sự
Trang Thơ
Liên lạc

muốn nhận "Bản tin"

Nên coi trang Web với 1024x768 Pixels và mở màng hình rộng tối đa. Đọc và viết với Uni code

 

Trang Thơ

[Trang thơ ]  [1]   [3]  [4]  [5]  [6]

 


 

THẾ ĐẤY

 

I.

Anh muốn được gọi bằng mẹ và cha, những người yêu kính

Đã sinh, nuôi em nên vóc, nên hình;

Anh muốn được gọi tên quê em bằng hai tiếng: quê mình

Để anh và em rồi sẽ cùng về thăm quê ấy;

Anh muốn được cả những nghìn điều khác thế

Mà điều nào cũng không thể thiếu em !

II.

Khi có em,

Bao gánh nặng trên vai anh liền trở thành nhẹ nhõm!

Khi có em,

Con đường xa trước mặt anh thoắt hóa nên gần!

Khi có em,

Bầu trời trên đầu anh càng xanh và rộng vô ngần!

Khi có em,

Mặt đất dưới chân anh càng vạn lần vững chãi!

Khi có em,

Quê hương của chúng ta càng xiết bao nguy nga, lộng lẫy!

Khi có em,

Bè bạn, anh em của chúng ta càng biết mấy thân thương!

Khi có em,

Anh thấy mình giàu có lạ thường!

 

                                                       Ninh Thuận, 8-3-1984

                                                  PHAN THÀNH KHƯƠNG

 

XIN MÃI...HẸN NGƯỜI ?
 
Thương chi cái chú chim trời
Lỡ bay...lỡ đậu...lỡ thời....lỡ duyên...
Cuộc đời trót lắm ưu phiền
Nên chi số phận lênh đênh...vô bờ
 
Lầu hồng có luyến ráng pha
Xin chờ về cõi Ta bà tìm nhau
Bể dâu...dâu bể...muôn màu
Sá chi cõi tục mà đau đáu lòng!
 
Chim trời phận số long đong
Yêu chi cho gót hồng trần nặng thêm
Kẻ muốn nhớ...người tìm quên
Đôi đường Nhật,Nguyệt càng thêm não lòng
 
Tình riêng trượt ngã bên thềm
Nỗi đau chưa dứt,thôi đành mím môi
Bến sông khúc lở,khúc bồi
Xin thuyền xuôi mái tìm nơi yên bình
 
Chừ đây chín thác,mười ghềnh
Dám đâu mơ tới cuộc tình Liêu trai
Lời Người tạc dạ chẳng phai
Lỡ duyên,lỡ phận xin mai...hẹn Người !
 
                       TUYỀN LINH

Mùa Xuân

 

Tháng giêng ơi !

phất phơ mưa bụi

thương nhớ tháng mười hai

thuỷ tiên biếc cánh dài

xanh mắt ai cuối phố

 

Xuân về đủng đỉnh

bồ câu lượn vòng tình ái

mềm khúc thanh xuân

ngát quá

nắng tháng hai

 

Cờ rợp trời hội tết

sắc áo reo vui

phớt thơm đào

 

Em bé trai nhón chân

ngoài tầm với

quả banh vuột khung rổ tròn

mồ hôi lấm tấm

thở,cố gắng,thở

không ngừng nghỉ

nhưng khoan lớn dậy tuổi thơ

 

 

Cô bé xoe mắt nhìn câu đối đỏ

nụ cười xinh hỏi

hình gì đây mẹ?

ngộ quá những cong queo

 

Trịnh Thanh Thủy

  

CẦU MONG NĂM MỚI VUI HƠN

 

"Khoahoc.net" thân thương

Nhờ "Em" trăm họ biết đường gặp nhau

Á, Âu, Mỹ, Úc, bốn châu

Gần như người Việt đâu đâu cũng về

Ghé thăm trang "web" không chê

Dựng xây nhờ kẻ yêu nghề khá cao

Biếu cho bài vở ngọt ngào

Khiến cho độc giả thân chào cám ơn

Mong rằng NĂM MỚI VUI HƠN

Toàn ban biên tập cùng đờn khúc ca

"Thương Yêu Đất Mẹ Quê Nhà"

Viết nhiều bài tốt dân ta được nhờ.

 

Ngày 12 tháng 12 năm 2007

Tôn Thất Bàng

 

EM ƠI – EM CÓ VỀ HAY CHƯA

 

Nỗi buồn như đám mây:

Đến.  Mưa.  Rồi tạnh.

Sẽ trở lại sớm mai lành hé nắng.

Trời yên, biển lặng và mây đi qua.

Có nỗi buồn không như đám mây

Chẳng đến chẳng đi mà phủ kín đời nầy

Một khe hở cho ngày mai không có

Em gọi đó là nỗi buồn thiên cổ

Là tử sinh bể khổ giữa đời

Là thiên tiên phần số mỗi người

Là nợ tổ tông lưu đày bắt tội

Em nhốt mãi nỗi buồn trong bóng tối

Kinh đọc hoài sám hối áo ni cô (ma xơ?)

Em là em – em của ngàn xưa

Vũ trụ trong em có tự bao giờ

Vẫn trong kén bên bờ sinh tử

Cửa vui buồn chỉ có em khép mở

Thả lũ buồn lùa một mớ niềm vui

Đời không buồn sao em ngậm ngùi

Đời không vui sao em chờ đợi

Em ơi, em có về hay chưa... ?!

 

             Trần Kiêm Đoàn

   Roseville, mùa Halloween 2007

 

DEAR ONE - HAVE YOU RETURNED YET

The sorrow is like the bursting cloud:

Arrives. Rains. Ceases.

The sun will shine in the morning

The peaceful heaven and calm seas: The cloud is blown away

A certain sorrow is not like the bursting cloud

Hang over our head without coming or going

Not a single hope for tomorrow per saying

You call it the Sorrow of mankind

In the sea of suffering to be born, to live and to die

Everyone meets such destiny since beginning of time

In exile to pay for the ancestors' debts and crimes

You always hide the sorrow in the dark shadow

Repeatingly praying days and nights as you go

You are YOU - Dear one of yesteryears

Within you the universe always resides

Within the cacoon on the verge of death and life

The joy or the sorrow only You who can find

Let go of the sorrow, welcome happiness 

Life is not sad so you should not be

Life is joyless so you should not wait

Dear one, have you returned yet...?!

              Huong Sa Mac

        Boston, Mass, Oct. 2007

 

Mùa Thu Ca Li....California Autumn

 

Mùa Thu Ca Li..............................The Autumn in Cali

Về đi để nhớ..................................Returns in memory

Lá vàng tím đỏ..............................Leaves: Yellow, purple, red

Xa lộ sương chiều ......................Freeway,  evening fog gets

Xe và tình yêu .............................Traffic and Love

Rất nhiều lại ít............................. Too much  yet too little.

Tình im thin thít.............................Love in Silence

Rất ít lại nhiều..............................Too little yet so much.

Từ ngõ cô liêu..............................In total solitude

Nắng chiều tím lịm...................... Sun fades, purple evening raises

Thu về em đếm............................Autumn returns you mind

Phố lạnh đường đêm.................. Night falls on cold city sky

Ánh đèn trên lá.............................Street  light  on dying leaves.

Nhìn nhau gần quá .....................Look at each other,  so close,

Thấy cả cô đơn............................ Feeling absolute  aloneness,

Mãn cuộc mộng thường...............Dream ends

Buồn hơn lá rụng..........................Often sadder than falling leaves.

Lắt lay xế bóng .............................The shadow trembles

Em cũng heo may.........................You, but  a breeze

Mùa Thu qua đây.........................The Fall  arrives here

Cầm tay hỏi nhỏ............................Hold hands, ask quietly

Tuổi vàng mấy độ.........................In Autumn, how many chances

Em có vào Thu…..........................You have entered the Golden Age

 

Sacto - Cali đầu Thu 2007................Boston, Ma.......Begin of Autumn 2007

 

Trần Kiêm Đoàn                                Hương Sa Mạc

 

NGOÀI TIẾNG THU CA

 

Nhắm mắt lại tưởng đêm về quá khứ

Em nghe gì ngoài tiếng Thu ca

Gió trở lạnh mây bay về tứ xứ

Khoảng trời Không rỗng lặng la đà

 

Trong Không ấy chứa một điều Có thật

Là chẳng có gì ngoài khoảng trống bao la

Như em đã nhận ra thời thái cổ

Có gì đâu ngoài sáng tối đi qua

 

Em cứ tưởng mùa Thu đang hát

Tiếng lá rơi trong điệu gió mơ hồ

Tiếng cánh vỗ thời gian xào xạc

Sau cuối trời bay mãi đến hư vô

 

Cuối cùng tận là điểm đầu muôn thuở

Nói là đi mà thật đứng lặng yên

Hội ngộ, chia ly cũng đi về chốn cũ

Lá lìa cành trở lại cõi đầu tiên

 

Em nếm trải qua dòng đời mệt mỏi

Đau khổ ê chề ngồi hát vu vơ

Em yêu dấu có bao giờ tự hỏi

Sống hôm nay hay đợi đến bao giờ.

 

Trần Kiêm Đoàn

Rancho Cordova 9 - 2007

 

BEYOND THE AUTUMN SONG


Close your eyes, imagine  of the past nights

What do you hear beside the Autumn songs

When the cold wind lures the clouds to all directions

Into Emptiness of space through all dimensions



The Emptiness contains a True Being

The Nothingness of the unlimited space

As you have known since beginning of time

What else is there  but the passing of dark and light



You  keep thinking  the Fall is singing

The sound of falling leaves floats in the  breeze

As the flapping wing  of Time disturbs

Beyond  the end of horizon to Eternity



In the end,  also the begining for all

We said good bye, the fact, never have gone

Reunion, separation, we return to the same old space

As scattered falling leaves go back to their birth place



You have tasted the sorrow  of life

Tired, suffered,  aimlessly you sing alone

Dearest one, have you ever asked

Live today or wait for the unknown ....

 

Hương Sa Mạc.

Boston, Autumn 2007

 

Nghe Tình Chợt Buồn

 

Em gọi nụ hồng vừa tàn cuối sân

Nghe tình chợt buồn trong lá xôn xao …

(Tôi Ru Em Ngủ, nhạc Trịnh Công Sơn)

 

 

 

Mưa bay ngày hạ nhớ thu về

Chợt thấy buồn mộng giạt theo mây

Ðường năm xưa gió về nghe lạnh

Thấm vào hồn, kỷ niệm còn đây.

 

Anh đếm từng ngày, từng giây phút

Sống bên em hạnh phúc vô ngần

Vì biết có ngày mình xa cách

Theo giòng đời một kiếp phù vân.

 

Anh thấy hạ về, tìm biển rộng

Nhìn thu sang, nhớ lá vàng bay

Rồi xuân qua, đào rơi lối cũ

Nhặt cánh hồng ôm ấp trong tay.

 

Tình chợt buồn, người không trở lại

Ðêm vô biên thoang thoảng quỳnh hương

Em về trăng lạnh thềm sương

Nửa khuya tỉnh giấc thiên đường vỡ tan.

 

Thu Phong

20-8-07

 

Ai cũng vội vã đi tìm phân nửa của mình... nhưng mấy ai giữ được phân nửa đó cho mình mãi mãi .... Tại sao ? .. Tại sao vậy ? vội vã tìm để vội vã buông rơi vì không có nửa phần nào là của mình cả chăng ?....... mà người đời cứ mãi đi tìm .. đi tìm ...

một chuỗi của cuộc đời ....

 

ướt mi

Em sẽ khóc
một lần chợt nhìn lại
Cuộc tình hồng
mờ nhạt với tháng năm
Gió trôi đi
nhưng sỏi cát vẫn còn nằm
Và để lại
điều diệu kỳ đã đánh mất

Với quá khứ
tình yêu là đường mật
Với cuộc đời
sao không tô đậm yêu thương
Và sao không
đôi lứa mãi chung đường
Mà đánh mất
nửa phần yêu thương còn lại...

Pham Kim Dinh

 

Gửi Tiền Giang

 

Anh ra đi đã bấy nhiêu ngày

Bâng khuâng nhớ đến những ngày đã qua

Thương con nước dạt dào cuộn sóng

Suốt một đời mang nặng phù sa,

 

Anh ra đi mang theo tiếng hát,

Giữa Tiền Giang em hát hôm nào,

Từ  Cồn Long ghé qua Cồn Phụng,

Đến Cồn Quy hương nhãn chín ngọt ngào

 

Anh ra đi biết khi nào trở lại,

Câu dân ca sao vọng mãi trong lòng,

Biết bao lần lòng ta - con nước lớn ?

Nhớ về em, em hỡi -- Tiền Giang !

 

Tiền Giang ơi, ta từng đêm vàng võ ,

Nhớ dáng ai, mắt ngọc u hoài,

Biết bao lần ta hóa sông cuộn đỏ,

Phương xa rồi, có trở lại cùng em ?

 

Anh nơi đây, một thời đất Nguyễn,

Viết về em năm tháng đợi chờ,

Cam chịu sao giữa hai miền xa  cách

Khi nỗi lòng đã hóa một dòng sông.

 

Tiền Giang ơi, ta xin gửi lại,

Dẫu biết lòng cuộn sóng chảy về đông

Ta xin hóa con thuyền trên sông đó

Chở em sang lối cũ  đi về.

 

Tiền Giang ơi, hẹn em mùa nhãn chín,

Hái giùm anh những trái ngọt ngào,

Dẫu con nước ngày mai không trở lại

Vẫn một lòng như câu hát thủy chung.

 

Tiền Giang ơi, thôi đành xa cách,

Khi hai miền con nước chẳng gặp nhau,

Sông Hương - anh - trôi từng đêm thầm lặng

Mối tình riêng xin gửi tới  phương em .

 

Nguyễn Viết Cam

Tặng Võ Ngọc Hoài Phương

 

VẦNG TRĂNG GIỮA PHỐ

 

Ta gặp nhau giữa lòng thành phố (1)

Nét Huế thơ kết lai thành dòng (2)

Dù mai này ngăn núi cách sông

Ta vẫn nhớ hình em với Huế

                                   Ta vẫn biết trên trời người là thế

                                   Hợp tan như hai nữa vầng trăng

                                   Gặp nhau lúc độ trăng rằm

                                   Rồi rẻ chia hai phương trời xa lạ

Sống trên đời có gì là được cả

Đành ngậm ngùi khi ước nguyên qua mau

Xin em cho môt chút nhiệm màu

Có em về cùng ta đi giữa phố

                                   Có nhớ không em mảnh trăng rằm mấy độ

                                   Ngồi bên em chưa một lời thổ lộ

                                   Để đêm nay nghe vầng trăng đổ vỡ

                                   Hai nửa chia nhau nỡ sao đành

Sau đêm nay riêng chỉ mình anh

Một vầng trăng - nửa vầng cô lẻ

Trong giấc mơ gọi tên em khe khẻ

Vầng trăng tròn nét Huế anh yêu.

 

Nguyễn Viết Cam

(1): tp HCM

(2): dòng thơ

 

Huế ơi !

         

Huế ơi tháng mấy mưa phùn

Cho chân dính đất, cho bùn dính tay

Bao giờ trời đổ heo may

Rát da, tím thịt, lổ tai rét bùng

Huế ơi tháng mấy bịt bùng

Giữa trời sấm chớp xăn quần lội mưa

Huế ơi hạ đã về chưa

Hay là áo trắng mới vừa ghé chân

Mấy cây phượng vỹ ngoài sân

Bên trường Quốc Học mấy lần nở hoa ?

Bao mùa ve đã khóc òa

Tiển mùa hạ cũ đi qua nổi buồn

Giữa trời tháng bảy mưa tuôn

Hương Giang thầm lặng phố phường làm thơ

Ai ngân câu hát trông chờ

Cho người lữ khách vướng tơ cỏi lòng

Mua phùn giữa độ mùa đông

Quán cà phê vắng đắng lòng vì ai ?

Bao giờ cho đến tháng hai

Anh về với Huế tặng vài câu thơ

Huế ơi biết đến bao giờ

Tình ta thuở trước ai chờ hay không ?

Huế ơi nhớ nhé mùa đông

Ta về ấm lại cỏi lòng trong ta.

 

               Nguyễn Viết Cam

 

Phím tơ phố cổ

 

Những giọt phố va vào đêm

Giọt giọt lặng thầm

Sông Hoài thao thức xa xưa

 

Những hội quán, chùa chiền

Tiếng chuông ẩn tàng rêu bụi

Những mái lương đình

Cong vênh

Nụ cười ai rơi bên góc phố

Sững lòng đêm

Ta lặng người như tượng

 

Gió từ chùa cầu

Thổi tung ký ức

Đắm đuối tình em siêu thực

Hương cao lầu còn đọng với sương khuya

Đã vì em bao vụ tóc thay mùa

 

Dưới ánh đèn lồng

Mong màu rêu nguyên sinh

Trăng màu trăng Cửa Đại

Rọi nước sông Hoài

Mãi mãi hoài nhau

 

Va vào xanh xưa

Từng giọt em…

Sợi tóc thay màu níu lấy sông trăng.

 

                                                 T.N

 

Ký ức nụ hôn

 

Chiều nâng trời dĩ vãng

Em xa xăm hiện về

 

Biển một thời bồng bềnh

Trăng một thời thênh thênh

Phượng một thời hương sắc

Mộng một thời cháy đêm

 

Nụ hôn liều trao em

Ba mươi năm khát mãi

Giấu tình nghiêng nón lá

Tóc qua cầu em bay

 

Mùi tóc em bay xa

Để tình anh mất hút

Mưa rơi nhoà phố cũ

Nghe ướt hồn ai qua

 

Em về miền rất xa

Nụ hôn liều ở lại!

 

                     Thảo Nguyên

 

 

 

Không đề

 

dòng sông khải ca trong ngày về trùng sóng

ầm ào tiết điệu tuổi hai mươi rộ trổ mây khơi

những đám mây một đời không trôi

vĩnh viễn không tan

chỉ bung nở sắc màu ám ảnh

bung nở gương mặt hồn nhiên rạng thì mùa em dậy biển

mùa ta lộng buồm

 

nỗi đắm cạn bãi bờ ngày xô sóng lận

bọt nước vỡ thau những chân trời rựng tím

những cánh say mù biếc

những dát hồng nắng mưa       

những thiên lưới dằng dai kiêu bạc

những mẩy trăng những ngần sao

những đẫm ngợp

 

và mắt thuyền trắng ngọn đăng khuya

 

tháng tháng ngày ngày tụng tế câu thơ

chưa siêu thoát một trái tim ngư luỵ

thì đây

trong meo mốc xác hà vỏ sò vỏ ốc

ruỗng rữa cỏ lau lá dềnh củi mục

vất vưởng vong tình u uẩn ca

 

bao nhiêu chén bóng tà

không đếm nổi cơn triều dâng cay nghẹn

không đếm nổi cuộc trôi cuối cùng như ráng lửa

và niềm hy vọng ngàn lần

và cả ngàn lần cõi thẳm lại buông neo

 

ngày trơ đáy rồi buồn phơi mắt ngó

kìa lũ còng lông bông bén quanh gót gió

ký hoạ tuổi ai trên cát lạnh nghệch ngờ

cửa biển đời đời mở khải ca xanh

vọng sáng lời em trong miền hợp hôn nhịp nước.

 

        Đỗ Thượng Thế

 

 

 

[Trang thơ ]  [1]   [3]  [4]  [5]  [6]

                                                                

|Trang chính||Sức khỏe||Kỹ thuật||Môi trừơng||Sinh học||Vũ trụ||Vi tính||Đời sống||Đố vui để học||Liên lạc||Thời sự|




Đã tan rồi hạt tuyết trên môi

Nắng ngã mình bên dòng sông năm cũ

Ngắm tơ chiều dệt lụa giữa trời xanh

Nghe thơ đi từng bước nhẹ mong manh

Vào vô tận của vô cùng nỗi nhớ

Gió gối đầu trên tàng cây xóm cũ

Ngắm mai vàng vẫn ấp ủ đợi chờ

Vẫn an bình vì những chuyện rất thơ

Vẫn hạnh phúc dù cuộc đời giông tố

NgườI trở lại bước chân đầy mưa bão

Trên vai gầy hiu hắt mảnh trăng côi

Trong khóe mắt một trời thu vời vợi

Trên môi cườI hạt tuyết lạnh ngàn khơi

Đất run rẩy đau niềm đau lữ thứ

Mây không trôi vì sông núi ngỡ ngàng

Mưa không đến ngại nắng vàng ướt áo

Nghe chiều tàn khe khẻ khúc tình ca:

''Đừng vội gởi chút tình không còn lại

Cho bàn tay băng giá của vô tình

Chút tình thôi nhưng là một trời thơ

Và nắng ấm bao mùa Xuân bất diệt

Người lầm lủi trên đường đời biền biệt

Thơ không lời cho trăng rụng đầu non

Đời lạnh lùng nên năm tháng héo hon

Bước mòn mỏi nên trần gian huyễn mộng''

Người hãy rộng vòng tay ôm nắng ấm

Đón tình nồng gió mới của ngày xuân

Cho mắt người thôi xa vắng bâng khuâng

Vỡ hạt tuyết trên môi cười lạnh lẽo

Vườn hoa cũ nắng xuân vừa qua đó

Cội mai xưa hoa nở đoá muộn màng

Gió nào về thoang thoảng một mùi lan

Lay cành liễu làm trăng ngàn giao động

Uyên hạnh Đoàn Thị Đoan-Trang

 

© Copyright 2003 khoa học@đời sống
All rights reserved.