Trang chính
Kỹ thuật
Môi trường
Sinh học
Sức khỏe
Vi tính
Vũ trụ
Đời sống
Đố vui để học
Thời sự
Trang Thơ
Liên lạc

muốn nhận "Bản tin"

Nên coi trang Web với 1024x768 Pixels và mở màng hình rộng tối đa. Đọc và viết với Uni code

 

Trang Thơ

 [Trang thơ ]  [1]   [2]   [3]  [4]  [6]

 


 

Theo Chim Về Núi

 

Ta hoang-mang trong đêm dài u-tối

Kiếm cội-nguồn giữa rừng sách xa-xưa

Chợt thương thiên-hạ đua nhau tìm áo mới

Cỏ nội hoa đồng ta nằm hát say-sưa

 

Một sáng mùa xuân hoa vàng trên đỉnh núi

Chim gọi ta về tấu khúc hoan-ca

Rộn-rã theo chim đốt trăm ngàn trang sách

Cản lối ta về cùng với mẹ cha

 

Ta đã yêu tiếng cồng trong sương sớm

Tiếng sáo tiếng bầu tiếng hát tiếng ngâm

Tiếng trống đồng xưa ru hồn vừa lớn

Tiếng mẹ hiền-từ tiếng bố hiên-ngang

 

Ta đã thấy tim em là bóng mẹ

Chẳng thiết đời mình chỉ biết chồng con

Ta đã gặp anh-hùng trong bốn bể

Dâng cả đời mình còn thác với non-sông

 

Trên cánh đồng xanh chim về từ thiên cổ

Miệng trổ hoa cười trong gian-khổ nguy-nan

Gió núi vẳng đưa tiếng chuông chiều đổ

Vỗ giấc an-lành ta ngủ miên-man

 

         DT BĐ (1988)

 

 

Giọt Lệ Trưng Vương

 

Mặc áo nhung vàng thay áo tang

Em cùng quân quyết tiến lên đàng

Đuổi lũ tham-tàn ra ải bắc

Một dải giang-san ngàn tiếng vang

 

Cờ chiến tung bay thay cờ tang

Trên đầu voi tuốt kiếm lên đàng

Rực rỡ xiêm ngoài trong áo trắng

Đuổi lũ gian-tham về bắc quan

 

Lạnh-lùng băng-giá ngai vàng

Lệ thương đẫm gối mơ màng

Chẳng thiết cao sang

Quyết giữ thân vàng

Mốt mai giặc đến lên đàng đấu-tranh

 

Mặc áo tang trong phòng loan

Ơ-hờ năm ngón gãy cung đàn

Ôi tiếng lệ cầm rơi trong đêm vắng

Lạnh buốt tâm can...

Ngày mới sang

 

DT BĐ

Cung Kiếm Lên Đường

 

Lửa hồng đêm nay sáng soi rừng núi,

Voi rống từng hồi thúc-giục lòng ai.

Cờ vàng bay xóa tan bao hờn-tủi.

Giữ nước, dựng nhà gánh nặng hai vai.

 

Chị đã về từ non cao réo gọi,

Anh đến đây biển dậy sóng ngang-tàng.

Lớp-lớp đứng lên quyết-tâm hỏi tội,

Lẫy nỏ thần giặc Bắc phải tan-hoang.

 

Trống Đồng thúc quân voi về như thác lũ,

Gian-khổ không nề, nếm mật nằm gai.

Từ đất thiêng ra đi làm lịch-sử,

Nước Việt anh-hùng nào kể gái hay trai.

 

Ta đứng đây mơ giòng sông Hát,

Máu nóng dâng tràn, chí lớn muôn phương.

Em có thấy người xưa đâu chết,

Non-nước còn, còn với quê-hương.

 

Có tiếng rống to từ rừng thiêng vọng,

Giục-giã ta về góp gió làm giông.

Giặc Bắc xâm-lăng muôn người trông ngóng,

Em hãy cùng ta cung kiếm lên đường.

 

DT BĐ (1989)

 

Lời Thú Tội Dưới Trăng

 

Hai mươi năm ta mơ làm tráng-sĩ

Tay kiếm, tay cung mạnh bước lên đường.

Dẹp lũ gian-tham cùng phường ma-quỷ

Đem yên-lành về lại cho quê-hương.

 

Nhưng đêm nay nhìn trăng ta khóc.

Hổ cùng người, thẹn cùng núi, tủi cùng sông.

Kiếm cung xưa dưới cội tùng xơ-xác

Chưa đào lên đã nói chuyện anh-hùng.

 

Vợ ta nhổ từng sợi tóc bạc

Thương cho ta lo việc nước mau già.

Ôi, hảo-hán ngày xưa vẫn khác

Đặng-Dung hùng nào phải như ta!

 

Nhục lắm nàng ơi, hai mươi năm xa xứ

Xem nặng áo cơm hơn nợ nước thù nhà!

Nếu biết thế ngày xưa tự xử

Thì bây giờ đâu đến nỗi xót-xa!

 

Hai mươi năm ta mơ làm tráng-sĩ

Mà kiếm cung giấu dưới cội tùng.

Dẫu thơ ta có bừng-bừng hào-khí

Cũng đâu bằng bom Phạm-Thái nổ tung.

 

                   DT BĐ (Đêm nhớ Sào Nam 1995)

 

Xuống Núi

 

Tráng-sĩ bỏ núi rừng về dẹp loạn,

Áo hồng pha ráng đỏ một chiều rơi.

Duỗi vó ngựa vào vùng trời lửa đạn,

Mang theo nụ cười Phật nở trên môi.

 

Tiếng ai thét trong đêm dài ảm-đạm

Giục-giã lòng người thôi-thúc đấu-tranh.

Mẹ trao thanh kiếm: Hồn cha để lại.

Con ngạo-nghễ cười vào chốn tử-sanh.

 

Tráng-sĩ dừng chân một chiều bên suối,

Ngắm hoa đỏ vàng rụng bẩn trăng thơ.

Cắm thanh kiếm hờn trong lòng con nước,

Hoa nát tan đời một lũ ngu-ngơ.

 

Ánh trăng dãi trên nương cà tím nhỏ,

Mẹ dõi mắt nhìn con ở nơi xa.

Sương đêm đọng long-lanh đầu ngọn cỏ,

Tráng-sĩ chưa về vì vận nước can-qua.

 

DT BĐ (1986)

 

      Nỗi Lòng

 

Đêm chàng mài kiếm

Lạnh mờ bóng trăng.

Non-sông nguy-biến,

Chàng bước lên đàng.

 

Em không gương-lược

Một đời thanh-xuân.

Nhìn con tập bước,

Em nhớ đến chàng.

 

Đêm đêm vó ngựa

Vọng về cuối thôn.

Gió lay phen cửa,

Lòng em bồn-chồn.

 

Bao mùa Thu lạnh,

Trăng úa hiên nhà.

Cõi lòng hiu-quạnh.

Thương chàng nơi xa.

 

Non-sông khói-lửa,

Chàng đi không về.

Máu hồng nhuộm đỏ

Một cõi trời quê.

 

Em đem xé nhỏ

Chiếc áo dở-dang.

Áo màu hoa gạo

Em đan cho chàng.

 

Con giờ khôn lớn,

Mài kiếm duới trăng.

Kiếm nay đã bén,

Con đi theo chàng.

 

         DT BĐ (1992)

 

Mâm Cỗ Cuối Năm

 

Trời Mê-Linh một chiều chiêng-trống giục

Cùng ba-quân tuốt kiếm lên đường

Tội chiến-sĩ dặm đường xa khổ-cực

Mẹ hiền-từ dâng bánh ngọt yêu-thương

 

Thân làm tướng một đi không trở lại

Mượn giòng sông khi gãy cánh Lạc-Hồng

Đọt nắng úa chiều hôm rơi cuối bãi

Mẹ ngậm-ngùi trăm bánh thả trôi sông

 

Rừng huyền-sử thần về trong giấc mộng

Mùa Xuân tươi hoa đạo nở trên ngàn

Cung-điện ngọc Gã nghèo vui cuộc sống

Bánh vuông tròn theo vận nước gian-nan

 

Đây rượu nóng ta kính Người một chén

Đường chiến-chinh ngàn dặm vó-câu buồn

Mai trở lại máu hồng vương lưỡi kiếm

Sông-núi mừng Người đi giữ quê-hương

 

Nhớ một thưở Hùm Thiêng trong tử ngục

Xót-xa đau vang tiếng rống gọi rừng

Con dao nhọn xóa tan đời ngang-dọc

Lệ Mẹ buồn rơi ướt đẫm bánh chưng

 

Giữa trời đất lập đàn chay cứu khổ

Làm thiền sư gõ mõ động đêm trường

Đây bánh, rượu, yên, cương, và kiếm cổ

Ta cúng người không để nhục quê-hương

 

                        DT BĐ (1993)

 

 

Gió Nổi Cơn Giông

 

Rừng nổi gió giục hồn sông núi dậy

Đêm linh-thiêng ai viết hịch chiêu-hiền

Những trái tim hồng nung thanh kiếm gẫy

Chí ngang-tàng trời đất phải ngả-nghiêng

 

Mẹ bỏ núi cha bỏ vùng biển cả

Về hội anh-hùng con nước nôn-nao

Suối thơ buồn trăng mờ trong lửa đỏ

Biển Đông gào núi hận ngất trời cao

 

Ai vớt lá đọc hịch truyền chiến-sĩ

Tim xôn-xao máu nóng bước vào đời

Khăn gói lên đường: Tâm-hồn hiền-sĩ

Gậy tầm vông và môi trổ hoa cười

 

Ngựa mỏi vó thân tàn loang máu đỏ

Voi sa lầy mắt lệ chảy rưng-rưng

Đi vá cơ-đồ cha ông bỏ dở

Giấc mộng chưa tròn thương nước long-đong

 

Ta gặp lại anh-hùng trong sách sử

Dưới trăng mờ viết hịch gởi non-sông

Ước-nguyện thác vào mấy vần thơ cổ

Sẽ có một ngày gió nổi cơn giông

 

                                   DT BD (1986)

 

VÍ DỤ

 

Ví dụ chúng mình không gặp được nhau

Tháng tháng ngày ngày cứ trôi đi mãi mãi

Ví dụ-

Như tuổi thơ

Sẽ không bao giờ trở lại

Thì bạn có thấy buồn không?

 

Hôm nay chúng mình vẫn giữ trong lòng

Ngày gặp nhau sẽ không còn xa nữa,

Sẽ mãi cùng đi

Dưới đường hàng me

Hay đường hoa sữa

Nhắc kỷ niệm xưa – vui biết chừng nào.

 

Ví dụ -

Ngày ấy sẽ không đến thì sao?

Bạn cứ coi như chúng mình mới vừa tạm biệt

Tuổi học trò vẫn kéo dài chưa hết

Trong nụ cười và ánh mắt vô tư.

 

Nếu ví dụ -

Không trọn vẹn ước mơ,

Thì bạn cứ giữ lấy hôm nay bạn nhé,

Mãi mãi tôi sẽ nhắc tên bạn khe khẽ

Ví dụ mai này-

 Mình vẫn phải xa nhau

 

Thời gian qua rồi,

Thời gian trôi mau,

Hình ảnh bạn ở trong tôi đẹp mãi.

Ví dụ ngày mai

Mình không gặp lại,

Tôi đứng lặng người

Bạn chưa hiểu hết đâu.

 

NGUYỄN THIỀU LIÊN

 

XUÂN XA

 

Vác nhành mai xứ lạ về quê

sợ thiếu sắc vàng sau mùa bão lũ

là lo thôi

chứ phù sa thừa đủ

hoa cải quê mình

rợp ngát sân xuân

 

Ngày ra đi

bỏ quên trên bậu cửa

tiếng ểnh ương kêu

hoa súng nở màu

chưa chải kịp tóc tre cười trong gió

chưa vớt trăng khuya

rớt mặt ao nhà

 

Ngày ra đi

hẹn một xuân xa

đêm trở giấc

gượng cùng em chia tuổi

ở quê xa mẹ còn co duỗi

cả một đời chưa hết bờ mương

 

có những chiều dõi mắt một phương

khói rạ

            sương chiều

                                dâng sóng

 

Vác nhành mai rời khỏi cơn mơ

quay nhìn dấu chân

ổ gà vấp ngã

về

về tắm sông quê

tắm nắng sân nhà

hoa cải quê anh

ngẩng đầu

mở mắt

thêm ánh vàng

                         lan ấm

                                    những mùa sau.

  

p h ạ m t ấ n d ũ n g

 

                    Nước Mắt Không Cạn Dòng

 

            Hãy khóc đi  cho cạn nguồn tâm sự

            Và lệ ơi ! như  suối chảy lưng đồi .

            Vội khép đi nụ cười vương khóe miệng,

            Kẻo nước mắt tràn ..thắm mặn bờ môi..

             

             Ngày qua nhanh mà sao  ta dừng lại

             Dẫm chân hoài trên nốt nhạc đơn côi.

             Giữa chốn đông người nghe chừng lạc lõng

             Tình thơ một phiến ..ngổn ngang bên đời.

 

             Giọt lệ ai hoài  trào tuôn  không cạn

             Như  sóng xô ghềnh đổ xuống trùng khơi.

             Dường như một hồn thơ đang rụng xuống

             Để lòng ta dệt điếu lệ thay lời !!

   

            Chiều màu lam trời thu buồn áo não

            Gió đêm về hiu hắt cụm  mây trôi.

            Sầu dâng vội . . hồn thi nhân  chợt khóc

            Một cánh chim côi lơ lửng ven trời

 

                                        Thái Bạch Vân

 

Khi Tình Ðã Cạn

 

Khi tình đã cạn, mưa không dứt

Ngập sông đầy, biển động niềm đau

Bãi tha ma cát trắng đêm rằm

Chôn tình và nguyện ước bên nhau.

 

Khi tình đã cạn, mùa thu chết

Nai bên rừng ngơ ngác tìm trăng

Lối đi xưa lá vàng thương nhớ

Ðêm buồn vụt tắt ánh sao băng.

 

Khi tình đã cạn, mình xa cách

Phút giã từ tay chẳng cầm tay

Thư tình ai đốt đêm nay

Cho tim ấm lại hương say lửa hồng.

 

Thu Phong

 

    Tháng tám,

    những mùa trăng đi khuất

 

   Tháng tám,

   những mùa trăng đi khuất

 

   mà ta chưa trung thu cho nhau .

   trăng chạm vào trăng,

   thảng thốt

   tình yêu vuột khỏi đời nhau.

  

   Tháng tám,

   có kịp trung thu trong nhau?

   trăng trong, trăng trong

   một dòng xanh lạnh

   anh, loài cá lạ

   bơi đuối trong giọt nước mắt

   người con gái ngang qua đời mình

  

   Tháng tám, hẳn còn trung thu bên nhau .

   trăng mất,

   những mùa trăng biệt khuất.

   người mê mải đuổi bóng

   những chiếc bóng đổ dài

   trên những

   vòng quay kéo quân

 

   những chiếc bóng

   mệt nhoài

   theo những vòng quay kéo quân.

   

   mất về đâu những mùa trăng thơ dại trên mặt đất ..

 

   Trịnh Thanh Thủy

 

Mưa lá xanh

 

Mưa tạt tiếng hát em vào ban mai anh

Gã hành khất bên đường ngửa tay chờ lòng nhân ái lại

nhận được những giọt từ trời. Một thi sĩ đã nói như vậy

Mưa xanh lá. em xanh anh. em nhuốm xanh anh...

 

Nếu chạy quanh chính mình tìm bóng thì đuối đà hãy ngã

vào nhau. Anh nói như vậy

Anh hôn bức tường in lấy bóng em *

Một thi sĩ khác cũng nói như vậy

 

Long trọng đón tình yêu

Người ta phải tân trang các công viên

Kéo sập những mảng tường loang lổ

chừa không gian cho em nghĩ về đường gân lá ngái mùi

mưa và hơi sương đầu ngày của cỏ

Ðể nhớ về anh

Thi sĩ cuối cùng đã nói như vậy

 

Nghĩ về anh

Người đàn ông mắt biển trao em nhánh hồng gai xước

Hòn bi màu biển anh dấu ở đâu?

 

Nhánh hồng trốn vào gầm ghế

Hoa ơi sáng nay sao thắm đến vậy?

Màu thắm đến từ đâu?

Mưa đến từ đâu?

Sương đọng vì đâu?

Lời hát đến từ đâu?

 

Em kịp thấy mình là cánh bướm

Cánh bướm nhung đậu đáp xuống đời anh cong

một vành cong. Sao thơ mềm như vậy?

 

Cơn mưa sẽ bay đi

Nước đọng trên hàng cọ nhỏ xuống dáng tay rẽ hình nan quạt

Ngón em mở mầm sống ở nguồn anh

Tình yêu khởi đầu từ đâu?

Em cất mưa vào mắt

Em thơ mềm như vậy

Anh cất em vào đâu?

 

Trịnh Thanh Thủy

 

* thơ Nguyễn Quang Tấn

 

Kinh Khổ Việt Nam
 
(hoài  niệm tha’ng Tư ‘75)
 
Bạn ơi, hãy lắng hồn chiêm ngưỡng
Ánh diệu huyền của nỗi khổ đau
Khi ta ra đi thế gian đổ nát
Xa mái nhà, không manh áo miếng cơm
Mất mẹ cha và mất cả bạn bè
Người yêu hỡi bao giờ ta gặp lại
Mất nhau rồi ta quặn mối tình đau
Không lời nói ta vô tình, vô nghĩa
Ta bỗng thành một kẻ không tên
Lòng gía buốt trong tha’ng ngày tuyệt vọng
 
Nhưng trong ta trổi lên niềm thao thức
Cuộc đời này không chỉ có áo cơm
Không thể là chức danh phù phiếm
Trái tim này phải đi về đất hứa
Linh hồn này chỉ biết có thiên thanh
Ta đạp lên những phù phiếm gỉa danh
Bước vào đời bằng trái tim bộ óc
Khoa’c linh hồn làm áo chinh y
Ta bẻ gẫy cái vòng ngu xuẩn
Ta vứt đi những rác rưởi tình đời
Phủi bụi đường thênh thang ta tiến bước
 
Bạn hỡi, nỗi khổ đau chính là niềm hạnh ngộ
Mà thế gian đã trao tặng cho ta
Thân Việt Nam sẽ ôm ấp muôn đời
Một linh hồn, một trái tim bừng sáng
 
Thái Sơn NDT
 

 

 

Thơ

 

Tôi muốn thơ tôi không bao giờ được đọc,
Ðể tình tôi luôn trong trắng như thơ,
Ðể lời thơ luôn là lời nguyên thủy,
Tưạ địa đàng thửa trời đất giao duyên,
Ðể nét thơ luôn là nàng trinh nữ,
Ðợi tình tôi từ cõi mộng miên trường.

 

Hãy cất thơ như dấu lòng thương nhớ,
Ðể nàng thơ không tiếc nuối vu vơ .
Hãy chôn thơ cõi thiên đường xa nhất,
Cho hồn thơ luôn thắm thiết tình đầu
Xin đừng đọc và xin đừng nói đến,
Bởi tình thơ là im lặng vô cùng,
Và ý thơ là vô vàn siêu thoát.

 

Hãy để thơ y nguyên trên giấy trắng,
Mầu linh hồn của thương nhớ, yêu đương,
Yêu bằng hồn và thương bằng mầu trắng.
Xin trang trọng cất thơ trên gác vắng,
Và khi nàng ghé gác một đêm trăng,
Nàng sẽ là người đầu tiên thơ gặp,
Thơ ôm nàng, ôm mầu trắng trinh nguyên,
Cõi điạ đàng có thơ và giấy trắng.

 

Thái Sơn NDT


 

MÙA XUÂN BÊN KIA TRỜI
 

Mùa Xuân làm thức giấc ngàn hoa,
Khơi mở niềm vui sống chan-hoà,
Nắng lên rực rỡ soi thành phố,
Vạn vật hồi sinh, cất tiếng ca ...
 
Qua một mùa Đông tuyết lạnh căm,
Bao nhiêu sinh-loại sống âm-thầm,
Mùa Xuân đánh thức vùng băng-giá,
Cây trổ chồi non, hạt nẩy mầm ...
 
Đây những rừng cây lá phủ xanh,
Hoa khoe hương-sắc, bướm vờn quanh,
Giòng sông cuồn cuộn, mênh mông nước,
Đàn chim xây tổ, hót trên cành ...
 
Vạn vật hoà chung khúc Xuân-ca,
Trên trời, dưới nước ...cánh đồng hoa,
Cỏ cây, muôn thú ...loài chim-chóc,
Tạ ơn Thượng Đế ...tạo sinh ra ...
 
Xuân lại về đây ...quả đất quay,
Trời ban vận hội với cơ may,
Cuộc sống dâng tràn bao ước vọng,
Xuân của muôn đời ...không đổi thay !
 
Xuân ở bên kia, hay bên đây,
Tình quê muôn dặm vẫn đong đầy,
Nâng ly xin chúc mừng năm mới,
Những gì đẹp nhất ...mãi trong tay ...


            LÊ TUÝ LAN

 

Giáng Sinh Về Thăm Bạn
 

Vinh Danh Thiên Chúa trên trời
Giáng Sinh lại đến bồi hồi tâm can
Hân hoan thay tiếng chuông vang
Bài ca dâng Chúa rộn ràng lòng con
Lời nguyền này mãi sắt son
Một đời trọn đạo vẫn còn dư âm
Con người đẹp ở chữ tâm
Trở về chốn cũ cố tìm bạn xưa
30 năm nói sao vừa !
Mỗi năm một mới, lối xưa đã mòn
Tuổi gìa nhưng dạ còn son
Sông kia vẫn rộng, nước còn mơ chi ?
Ngàn năm đâu có nghĩa gì
Tình thầy nghĩa bạn xá gì đêm đông
Đêm nay Thiên Chúa giáng trần
Có xe nai chở phúc âm tận nhà
Hồng ân, hạnh phúc, an hòa
Ngôi cao Thiên Chúa tiếng ca muôn đời
Dâng tình yêu Chúa lên ngôi
Đóai thương con kẻ đạo ngòai làm thơ
Ngập ngừng xem lễ nhà thờ
Amen - Con đã hết bơ vơ rồi
Chí tình cùng bạn với tôi
Một lòng nguyện sẽ suốt đời không quên.

Về Việt Nam Gặp Bạn Cũ Sau 30 Năm!

 

Bạn Cũ Về Thăm


Lòng này tựa cánh diều cao
Noel buốt gía dạt dào hồn thơ
Cuộc đời như một giấc mơ
30 năm, tưởng một giờ qua mau
Chạnh lòng cất tiếng kinh cầu
Giáng sinh này để thay câu chúc mừng
Bạn về tất cả rưng rưng
Nửa vòng trái đất vẫn bừng tin yêu
Dù cho bóng ngả xế chiều
Trường xưa, bạn cũ nhớ nhiều đêm nay.

 


Cám Ơn Các Bạn Cũ


Cám ơn những nhánh hoa hồng
Cám ơn tất cả tấm lòng bạn xưa
Tình xâu nói hết chưa vừa
Nghĩa cao đến chỗ sao vừa đổi ngôi
Ươc mong tình bạn với tôi
Nghìn năm sau vẫn một lời ghi tâm.



Trần Văn Giang

(Viết sau chuyến về thăm Viêt Nam lần thứ 2)
Sài Gòn -- Ban Mê Thuột
12/24/2005

 

 

 TRĂNG NHỚ . . .

Thơ Nguyên Nhung

Ta cứ ngồi yên dưới ánh trăng
Để nghe thăm thẳm tận mênh mông
Bao nhiêu hình bóng nhiều năm cũ
Kỷ niệm buồn vui chất ngất lòng

Có những ngày thơ mái ấm xưa
Mảnh vườn nho nhỏ đẫm màu trăng
Củ khoai vùi bếp tro còn ấm
Mẹ kể con nghe chuyện chị Hằng

Sao ước chi mình có cánh bay
Để được cùng trăng khắp đó đây
Tiếng mẹ êm đềm con yên giấc
Hồn trẻ còn nguyên giấc mộng đầy

Theo những mùa trăng để lớn khôn
Trăng chở ai kia . . . với nỗi buồn
Nhìn trăng sao thấy lòng nhung nhớ
Trăng hẹn đợi chờ, trăng vấn vương

Trăng rót bên thềm chút nhớ thương
Trăng lúc đầy vơi, mắt lệ hờn
Trăng xẻ làm hai, vầng trăng úa
Trăng buồn ngơ ngẩn mảnh hồn đơn

Đời biết bao lần trăng đến, đi
Bạc tóc nhìn trăng vẫn thấy buồn
Một mảnh trời khuya trăng vẫn sáng
Đêm tàn trăng lạnh chỉ buồn hơn

Nguyên Nhung, 2006

 

 NÚI

* Thơ Nguyên Nhung

Hễ thấy núi là em nghĩ tới anh
Bởi từ anh là hiện thân của Núi
Núi kiên gan cùng hai vầng nhật nguyệt
Núi dãi dầu cùng gió táp mưa sa
Với trời xanh Núi cũng rất hiền hòa
Cây bám Núi chênh vênh mà không ngã
Núi bình yên cùng thời gian thách đố
Dù trời đông hay nắng cháy mùa hè
Dù con người có thể dời Núi đi
Nhưng không thể rung được lòng của Núi
Núi êm ả mặc cuộc đời thay đổi
Núi dịu dàng bầu bạn với cỏ cây
Đỉnh trời cao Núi lẫn giữa trời mây
Núi lặng lẽ bình yên mà tin cậy
Dù bão tuyết, mưa giông, trời sấm sét
Lúc hạn khô cây chết rũ quanh đời
Núi mỉm cười khinh mạn lũ đười ươi
Núi chịu đựng nhưng không hề khuất phục
Cám ơn Trời vẫn còn sinh ra Núi
Cây còn nơi trú ẩn suốt trăm năm.

Nguyên Nhung

 

 

 

{

[Trang thơ ]  [1]   [2]   [3]  [4]  [6]